Bốn mùa của Mẹ

[THANHMAIHSK] – Thế giới của Mẹ rất nhỏ, tất cả đều là con. Thế giới của con thật lớn, nên đôi khi bỏ quên mất mẹ. Ngày Phụ nữ Việt Nam nhắc con nhớ về Mẹ, nhưng ít ai biết rằng đối với con, Ngày của Mẹ chính là 12 tháng một năm, 365 ngày quay tròn, giống như cuộc đời con thật hạnh phúc bởi luôn có Mẹ bên cạnh.

妈妈是春天的天空/ 他给我们无限的温暖

Mẹ giống như bầu trời mùa xuân/ Đem đến cho con niềm ấm áp vô tận

xuan-01

Cho dù có đi khắp thế gian chúng ta cũng không tìm được ai tốt hơn mẹ, không tìm được ai yêu thương mình hơn mẹ, không ai chở che, không ai dang rộng vòng tay yêu thương đón mình sau những lỗi lầm và giông bão cuộc đời như mẹ. Mẹ là dòng suối  tắm mát tâm hồn con, mẹ là hình bóng đi theo con trong giấc mơ về những tháng ngày thơ dại. Mẹ là ánh đuốc trong đêm khi con lạc lối, là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời của con.

妈妈是夏天烈日/ 他给我们强烈的震撼

Mẹ là mùa hạ chói chang/ Tiếp cho còn nguồn sức mạnh mãnh liệt

he-01

Mẹ đã biến con từ không thành có, từ có thành lớn khôn. Mẹ hy sinh để cho con những gì tốt đẹp nhất: đường con đi, đất trời con nhìn thấy, sông biển con vượt qua, kiến thức, tình cảm, cách đối nhân xử thế, cách làm người… đều là công dạy bảo của mẹ. Nhớ về mẹ, con thường nghĩ về nơi vẫn được gọi là mái ấm, bởi mẹ chính là người giữ lửa và truyền yêu thương.

妈妈是秋天的夕阳/ 她给我们彩色的人生

Mẹ như cánh tà cuối thu/ Tô lên cho con những gam màu cuộc sống

thu-01

Năm tháng đã qua đi. Thời gian hằn sâu trên gương mặt ấy. Mái tóc Mẹ đã điểm sương trắng. Dù con chưa trở thành nhà văn như con mơ ước, chưa toại nguyện ước hẹn đã hứa với Mẹ, nhưng con biết mình vẫn là niềm tự hào lớn nhất, hình ảnh mẹ luôn bên con, hiện hữu sáng ngời.

妈妈是冬天的日出/ 她给我们无限的希望

Mẹ là mặt trời mùa đông/ Đem đến cho còn nguồn hy vọng bất tận

dong-01

Trong cuộc đời có rất nhiều ngã rẽ, nhưng thường thì chúng ta lại chọn đi con đường xa xôi nhất, và cứ thế xa dần nơi-chốn-bình-yên

Bạn có nhớ lần đầu tiên mình rời xa gia định, xa Mẹ? Bạn bao giờ tự hỏi “Tại sao mình lại chọn đi con đường xa xôi đến thế” mỗi khi nghĩ về cảnh mẹ đứng rớt nước mắt ở bậu cửa ngày chia xa? Nhưng tôi vẫn tin rằng, Mẹ luôn thật sự muốn con mình có thể chạm đến ước mơ, dù họ có thể đánh đổi bao nhiêu sự thao thức và hi sinh.

ket-01

Nhớ về mẹ, người ta thường nghĩ về nơi vẫn được gọi là mái-ấm, bởi mẹ chính là người giữ lửa và truyền yêu thương. Nên hôm nay, một ngày đặc biệt trong bốn mùa của mẹ, con cảm thấy biết ơn lắm cuộc đời, vì mẹ vẫn còn đây – bên con…!

Rate this post