Tìm hiểu về văn học Trung Quốc cổ đại

Trung Quốc có nền văn học với lịch sử kéo dài hàng ngàn năm và nhiều thành tựu rực rỡ. Văn học cổ đại Trung Quốc thậm chí còn ảnh hưởng mạnh mẽ đến văn học các nước như: Nhật Bản, Triều Tiên, Việt Nam. Nhiều tác phẩm kinh điển được phổ thành phim, nhiều bài văn bài thơ được đem vào sách giáo khoa để giảng dạy. Có thể nói, văn học Trung Quốc đã đóng góp giá trị không nhỏ vào nền văn học thế giới. Ở bài viết này, hãy cùng THANHMAIHSK tìm hiểu về văn học Trung Quốc cổ đại nhé!

Nhắc đến văn học Trung Quốc, không thể không nhắc đến Khổng Tử. Ông được suy tôn như một trong những nhà khai sáng Nho giáo, đồng thời là giảng sư và triết gia lỗi lạc bậc nhất cõi Á Đông.
Nhắc đến văn học Trung Quốc, không thể không nhắc đến Khổng Tử. Ông được suy tôn như một trong những nhà khai sáng Nho giáo, đồng thời là giảng sư và triết gia lỗi lạc bậc nhất cõi Á Đông.

TỔNG QUAN NỀN VĂN HỌC TRUNG QUỐC

Những cuốn sách đầu tiên của Trung Quốc còn lưu truyền lại đến đời sau có từ thế kỉ 10 TCN. Chủ yếu là văn thơ và các ghi chép của triều đình. Các tác phẩm triết học như Luận ngữ của Nho giáo và Đạo đức kinh của Đạo giáo xuất hiện khoảng thế kỉ 6 TCN. Vào thời Hán, cuốn Sử kí của Tư Mã Thiên đã mở đầu cho thể loại sử kí. Từ đó trở đi, người đời sau ghi chép và biên soạn lịch sử của đời trước.

Thể loại tiểu thuyết hoàn chỉnh xuất hiện vào thời Minh, đến thời Thanh thì thực sự đạt đến đỉnh cao. Từ những năm 1980 đến nay, các tác giả Trung Quốc ngày càng có nhiều không gian để tự do sáng tạo. Đến năm 2012, Mạc Ngôn đã được trao giải Nobel Văn học. Đây là một niềm vinh dự to lớn của Trung Quốc.

CÁC TÁC PHẨM KINH ĐIỂN TRONG NỀN VĂN HỌC TRUNG QUỐC CỔ ĐẠI

Sau thời Tần, tư tưởng Nho giáo trở thành tư tưởng thống trị trong triều đình Trung Quốc. Bộ Ngũ kinh gồm Kinh Thi, Kinh Thư (còn gọi là Thượng Thư), Kinh Lễ (còn gọi là Lễ Kí). Ngoài ra còn Kinh Dịch (còn gọi là Chu Dịch) và Kinh Xuân Thu. Đây đều là kinh điển của Nho giáo và được coi là sơ sở của nền giáo dục Trung Quốc.

NHỮNG THI SĨ NỔI TIẾNG THỜI ĐƯỜNG

1.200 năm sau sự xuất hiện của hai tập thơ ca đầu tiên là Kinh Thi và Sở Từ, đến thời Đường (618-907), thơ ca Trung Quốc đã thực sự đạt đến đỉnh cao. Nổi tiếng với hai thi sĩ vĩ đại nhất là Lý Bạch và Đỗ Phủ. Ngoài ra không thể không kể đến “thi Phật” Vương Duy Sống vào thế kỉ 8. Và sau đó nữa là Bạch Cư Dị (772-846).

Thơ Đỗ Phủ (712-770) chủ yếu đề cập đến những khổ nạn trong chiến tranh và cuộc sống gia đình. Thơ của ông luôn tràn ngập sự cảm thông đối với các tầng lớp nhân dân, thấm đẫm nét đẹp của nho giáo. Thơ Đỗ Phủ thường dùng nhiều điển tích, thể hiện tài năng và sự uyên bác của ông.

Đỗ Phủ là một nhà thơ Trung Quốc nổi bật thời kì nhà Đường. Cùng với Lý Bạch, ông được coi là một trong hai nhà thơ vĩ đại nhất của lịch sử văn học Trung Quốc. Thơ Đỗ Phủ chủ yếu đề cập đến những khổ nạn trong chiến tranh và cuộc sống gia đình.

Thơ Lý Bạch (701-762) luôn mang phong cách nhiệt tình và phóng khoáng. Ông viết rất nhiều bài thơ. Trong đó chủ yếu có chủ đề về trăng và rượu. Thể hiện khát khao thoát khỏi ràng buộc, theo đuổi tự do, mang đậm tư tưởng Đạo giáo.

Thơ Lý Bạch chủ yếu có chủ đề về trăng và rượu, thể hiện khát khao thoát khỏi ràng buộc, theo đuổi tự do, mang đậm tư tưởng Đạo giáo.